Saturday, June 17, 2017

HARRY POTTER VÀ PHÒNG CHỨA BÍ MẬT (QUYỂN 2)- chương1

Chương 1: SINH NHẬT BUỒN NHẤT

Đây không phải là vụ cãi vã đầu tiên nổ ra trong buổi điểm tâm ở nhà số 4 đường Privet Drive. Hồi sáng sớm tinh sương này, ông Vernon Dursley đã bị đánh thức vì một tiếng cú rúc inh tai phát ra từ căn phòng thằng cháu Harry của ông. 

Ông gầm lên từ phía đầu bàn ăn: 

- Lần thứ ba trong tuần này rồi đó nghen! Mày mà không kềm được con cú đó thì phải tống nó ngay đi cho tao! 

Một lần nữa, Harry lại phải cố gắng giải thích: 

- Tại nó chán quá đó, dượng. Nó quen bay nhảy bên ngoài. Nếu dượng cho phép cháu thả nó ra đêm nay… 

Dượng Vernon nạt một tiếng, trứng chiên văng ra dính cả vào bộ ria mép rậm rạp của dượng: 

- Bộ tao ngu lắm hả? Tao thừa biết chuyện gì xảy ra nếu thả con cú đó chớ… 

Ông ném cho vợ, dì Petunia, một cái nhìn tăm tối. 

Harry toan cãi lại, nhưng tiếng nói của nó bị nhậm chìm một tiếng ợ to và dài của Dudley nhấn chìm: 

- Con muốn ăn thêm thịt muối chiên. 

Dì Petunia hướng đôi mắt mơ màng về phía cậu con đồ sộ: 

- Còn nhiều trong chảo đó cưng! Hễ có dịp là mẹ phải bồi dưỡng cho con… chớ mẹ không ưa được đồ ăn ở trường… 

- Nhảm nhí, anh chưa bao giờ bị đói khi anh còn theo học trường Smeltings. 

Dượng Vernon hăng hái ngắt lời vợ, rồi ông quay sang con trai: 

- Còn đủ cho con ăn no mà, phải không con trai của ba? 

Dudley vốn đã to đến nỗi mông của nó bè ra cả hai bên chiếc ghế nhà bếp. Nó nhe răng cười với ba nó rồi quay sang Harry bảo: 

- Đưa cái chảo! 

Harry bực mình: 

- Anh quên nói hai chữ nhiệm màu rồi! 

Hiệu quả của câu nói đơn giản này đối với tất cả những người còn lại trong gia đình thật không tin được: Dudley há hốc miệng và té từ trên ghế xuống đánh rầm một cái làm rung rinh cả nhà bếp; bà Dursley hét lên một tiếng nhỏ và đưa hai tay bụm miệng mình; còn ông Dursley thì đứng phắt dậy, mạch máu nổi cộm phập phồng bên hai thái dương. 

Harry vội giải thích: 

- Ý con muốn nói hai tiếng “làm ơn”, chứ con không có ý… 

Nhưng dượng đã nổi cơn thịnh nộ, gầm lên, nước miếng phun khắp bàn: 

- TAO ĐÃ DẠY MÀY CÁI GÌ VỀ VIỆC NÓI HAI TIẾNG “NM” ẤY TRONG NHÀ TAO HẢ? 

- Nhưng con… 

Dượng đấm xuống bàn một cái, rống lên: 

- SAO MÀY DÁM LÀM CHO DUDLEY SỢ HẢ? 

- Con chỉ… 

- TAO CẢNH CÁO MÀY! TAO KHÔNG CHỊU ĐƯỢC BẤT CỨ BIỂU HIỆN BẤT BÌNH THƯỜNG NÀO CỦA MÀY DƯỚI MÁI NHÀ NÀY. 

Harry nhìn sững hết gương mặt tím rịm của dượng Vernon đến gương mặt tái mét của dì Petunia. Dì đang cố gắng đỡ Dudley đứng lên. 

- Dạ… dạ. – Harry nói – Thôi được… 

Dượng Vernon ngồi xuống, thở phì phì như con tê giác lên giây thiều, và ngó Harry qua khóe mắt nhỏ sắc lẻm của ông. 

Kể từ hồi Harry về nhà nghỉ hè, dượng Vernon đẽ đối xử với nó như một trái bom có thể nổ bất cứ lúc nào, bởi vì Harry không phải là một đứa trẻ bình thường. Nói nào ngay, Harry không thể bình thường như dượng mong muốn được. 

Harry Potter là một phù thủy – một phù thủy mới toanh vừa học xong năm thứ nhất ở Hogwarts, học viện pháp thuật và ma thuật. Và nếu gia đình Dursley không vui vẻ gì khi phải đón tiếp nó về nghỉ hè ở nhàhọ, thì điều đó cũng chẳng thấm gì với nỗi buồn đang gậm nhấm Harry. 

Nó nhớ trường Hogwarts tha thiết như bị đau bao tử kinh niên. Nó nhớ tòa lâu đài với những hành lang bí mật và những con ma, nhớ những lớp học (mặc dù có lẽ không nhớ lắm bậc thầy Độc dược Snape). Nó nhớ bầy cú đưa thư mỗi sáng, nhớ bàn ăn dài trong Đại Sảnh đường, cái giường ngủ giữa bốn tấm áp phích trong tháp ký túc xá. Nhớ những buổi đến thăm bác Hagrid – người giữ khóa – trong căn chòi của bác cạnh khu Rừng Cấm. Và nó đặc biệt nhớ Quidditch, môn thể thao phổ biến nhất trong thế giới phù thủy (có sáu cột gôn cao, bốn trái banh bay, và mười bốn cầu thủ cỡi chổi thần). 

Tất cả sách thần chú của Harry, cả cây đũa phép, áo chùng phù thủy, cái vạc, và cây chổi thượng hạng Nimbus 2000, đều bị dượng Vernon khóa kỹ trong tú xép dưới gầm cầu thang ngay cái lúc mà Harry vừa đặt chân trở về. Gia đình Dursley thì bận tâm gì chuyện Harry có thể mất chỗ trong đội Quidditch nhà Gryffindor vì nó không luyện tập gì hết suốt mùa hè? Và nếu Harry trở về trường Hogwarts nhập học mà không làm xong bài tập nào hết thì có ăn nhằm gì đến nhà Dursley? 

Gia đình Dursley là những người mà giới phù thủy gọi là Muggle (những người không có tới một giọt máu phù thủy trong huyết quản), và theo quan điểm của ông bà Dursley thì có một phù thủy trong nhà là cả một mối nhục sâu sắc nhất. Dượng Vernon còn nhốt cả con cú của Harry, con Hedwig, trong lồng và khóa lại, không cho nó đưa thư cho bất cứ ai trong thế giới phù thủy. 

Harry không giống ai trong cái gia đình này. Dượng Vernon thì to bè và không có cổ, chỉ có một bộ rua mép đen vĩ đại; dì Petunia thì mặt dài như mặt ngựa, người xương xẩu; Dudley thì tóc vàng, da hồng, và phục phịch. Trong khi Harry thì nhỏ và gầy, đôi mắt xanh lá cây rất sáng và mái tóc đen huyền luôn luôn rối bù. Nó đeo kính tròn, và trên trán nó có một vết thẹo mỏng hình tia chớp. 

Chính vết thẹo này đã làm cho Harry trở thành đặc biệt, ngay cả đối với một phù thủy thì đó cũng là một điều rất đặc biệt: vết thẹo đó dấu chỉ duy nhất về quá khứ bí ẩn của Harry, về lý do mà Harry được đem bỏ ở thềm nhà Dursley hơn mười một năm trước. 

Năm vừa lên một, không hiểu bằng cách nào đó, Harry đã sống sót được dưới phù phép của tên phù thủy Hắc ám vĩ đại nhất của mọi thời đại – Ngài Voldermort – một cái tên mà hầu hết phù thủy vẫn còn sợ hãi khi nhắc đến. Cha mẹ của Harry đã bị Voldermort giết chết, nhưng Harry sống sót với vết thẹo hình tia chớp, và – không ai hiểu tại sao – quyền lực của Voldermort bị tiêu tan ngay khoảnh khắc mà hắn không giết được Harry. 

Từ đó Harry được dì dượng nuôi lớn. Nó sống với gia đình Dursley trong suốt mười năm, không hề hiểu tại sao nó cứ gây ra bao nhiêu điều kỳ lạ, mặc dù nó không cố ý; và nó cũng tin vào câu chuyện mà gia đình Dursley đã nói với mình, rằng cái thẹo nó có là trong một tai nạn xe hơi làm cho ba má nó chết. 

Thế rồi, cách đây đúng một năm, trường Hogwarts gởi thư cho Harry, khiến cho toàn bộ câu chuyện này được phơi bày. Rồi Harry theo học trường Hogwarts, tại đây, Harry và cái thẹo của mình đã trở thành rất nổi tiếng… Nhưng bây giờ năm học đã qua, nó phải trở về với gia đình Dursley để nghỉ hè, lại bị đối xử như một con chó ghẻ. 

Gia đình Dursley thậm chí không thèm nhớ hôm nay là sinh nhật thứ mười hai của Harry. Dĩ nhiên Harry cũng chẳng trông mong gì nhiều; họ cũng chưa từng cho nó một món quà thực sự nào, đừng nói chi tới bánh sinh nhật. Nhưng mà hoàn toàn không đếm xỉa gì hết trơn thì… 

Lúc đó, dượng Vernon tằng hắng lấy giọng một cách long trọng và nói: 

- Nghe đây, như mọi người đều biết, hôm nay là một ngày rất quan trọng. 

Harry ngẩng đầu lên, không dám tin nổi. 

Dượng Vernon nói: 

- Đây có lẽ là ngày mà ta đạt được sự thăng tiến lớn trong nghề nghiệp của ta từ trước tới nay. 

Harry ngó trở xuống miếng bánh mì nướng của nó. Thì ra, nó nghĩ một cách cay đắng, dượng Vernon đang nói về cái bữa dạ tiệc ngu xuẩn ấy. Suốt hai tuần nay ông ấy không hề nói đến cái gì khác hơn. Một nhà xây dựng giàu có nào đó cùng bà vợ của ông ta sẽ đến ăn tối, và dượng Vernon – nhà sản xuất máy khoan – hy vọng kiếm được món đơn đặt hàng lớn của ông này. 

Dượng Vernon nói: 

- Anh nghĩ chúng ta nên coi lại hết chương trình một lần nữa. Đúng tám giờ tất cả chúng ta nên ở đúng vị trí của mình. Petunia, em sẽ đứng ở… 

- … trong phòng khách, chờ đón những vị khách quí đến nhà chúng ta. – Dì Petunia tiếp lời ngay. 

Dượng Vernon hài lòng: 

- Tốt, tốt, còn Dudley? 

- Con sẽ chờ để mở cửa. 

Dudley đáp và nở một nụ cười điệu đàng giả tạo: 

- Thưa ông bà Mason, cho phép con cất áo khoác của ông bà ạ. 

Dì Petunia kêu lên sung sướng: 

- Họ sẽ mê thằng bé cho coi! 

- Xuất sắc, Dudley! 

Dượng Vernon khen con trai xong quay qua Harry: 

- Còn mày? 

Harry đáp bằng giọng nhạt phèo: 

- Con sẽ ở trong phòng ngủ, không được làm ồn và giả đò như không có mặt vậy. 

- Đúng vậy! – Giọng dượng Vernon thật ác. 

- Anh sẽ dắt họ đi vào phòng khách, giới thiệu với em, Petunia, và em sẽ rót rượu mời họ. Lúc tám giờ mười lăm… 

Dì Petunia tiếp lời chồng: 

- Em sẽ mời khách dùng cơm tối. 

- Và Dudley, con sẽ nói… 

- Thưa bà Mason, cho phép cháu đưa bà vào phòng ăn? 

Dudley vừa nói vừa đưa cánh tay ú núc ra cho người đàn bà vô hình. 

Dì Petunia hít hà: 

- Ôi, trang quân tử hoàn hảo bé bỏng của mẹ! 

- Còn mày? 

Dượng Vernon nạt Harry. Nó nhai lại một cách chán ngắt: 

- Con sẽ ở trong phòng ngủ, không được làm ồn và giả đò như không có mặt vậy. 

- Đúng. Bây giờ chúng ta dợt trước vài lời khen ngợi trong bữa tiệc. Petunia, em có ý kiến gì? 

- Thưa ông Mason, anh Vernon nói với tôi ông là một người chơi gôn tuyệt vời… Bà Mason, xin bà chỉ dùm tôi nơi bà mua cái áo đầm này… 

- Tuyệt. Còn Dudley? 

- Con nói như vầy nhá: Ở trường chúng cháu phải viết một bài luận văn về người anh hùng của mình, và thưa ông Mason, cháu viết về ông ạ. 

Thế này là quá sức chịu đựng của dì Petunia lẫn Harry. Dì Petunia thì òa khóc và ôm nựng cậu con trai vĩ đại của mình, còn Harry thì chuồi xuống gầm bàn để người ta không thấy nó hả họng cười. 

- Còn mày, thằng kia? 

Harry trồi lên, giữ nét mặt nghiêm túc trả bài: 

- Con sẽ ở trong phòng ngủ, không được làm ồn và giả đò như không có mặt vậy. 

- Đúng, cứ làm vậy cho tao. 

Giọng dượng Vernon đầy dọa nạt. 

- Ông bà Mason không biết chút gì về mày và sẽ không bao giờ biết gì về mày cả. Khi bữa tiệc kết thúc, anh sẽ đưa bà Mason trở lại phòng khách uống cà phê, Petunia à, và anh sẽ dẫn dắt đề tài câu chuyện đến những cái máy khoan. Nếu may mắn, anh sẽ ký tên đóng dấu vụ làm ăn này trước bản tin mười giờ tối. Và ngày mai vào giờ này, chúng ta sẽ đi sắm cho căn nhà nghỉ mát nghỉ mát của mình ở Majorca. 

Harry không cảm thấy hào hứng lắm về chuyện này, bởi vì ở Majorca thì gia đình Dursley cũng đâu có ưa nó hơn là khi họ ở số 4 đường Privet Drive. 

- Được rồi… Để anh xuống phố để lấy áo khoác dạ tiệc của anh và Dudley. 

Quay qua Harry, dượng Vernon quát: 

- Còn mày, liệu hồn mà tránh chỗ cho dì mày quét dọn! 

Harry lỉnh ra ngoài bằng cửa sau. Hôm ấy là một ngày nắng ấm rực rỡ. Nó băng qua bãi cỏ, ngồi phịch xuống cái ghế dài kê trong vườn, và hát thầm cho mình nghe: 

- Chúc tôi một sinh nhật hạnh phúc! Một sinh nhật hạnh phúc cho tôi! 

Chẳng có thiệp, chẳng có quà, và tối nay nó sẽ làm như nó không hề có mặt trên đời. Nó buồn bã nhìn đăm đăm vào bờ giậu. Nó chưa bao giờ cảm thấy cô đơn như vậy. nó nhớ bạn nó, nhớ hơn bất cứ thứ gì khác ở Hogwarts, hơn cả những trận Quidditch. Nó nhớ những đứa bạn thân nhất của nó, Hermione và Ron. Nhưng có lẽ tụi nó không nhớ nó chút nào. Suốt mùa hè, chẳng đứa nào trong hai đứa đó viết thư cho Harry. Ngay cả Ron, đứa từng hứa sẽ mời Harry đến nhà chơi, cũng bặt vô âm tín. 

Đã biết bao nhiêu lần, Harry toan dùng phép thuật tháo cũi sổ lồng cho con Hedwig để nó đem thư đến cho Hermione và Ron. Nhưng nó hiểu là không nên liều chỉ vì một chuyện như vậy. Phù thủy vị thành niên không được pháp dùng pháp thuật ở ngoài trường học. Harry chưa hết nói cho gia đình Dudley biết điều này; bởi nó biết, chính vì họ sợ nó biến họ thành mấy con bọ hung mà họ không dám nhốt nó vô phòng xép dưới gầm cầu thang chung với những đũa phép và chổi thần của nó. 

Trong mấy tuần lễ đầu khi Harry mới về nhà, nó khoái giả bộ lẩm nhẩm những câu nhảm nhí vô nghĩa để thấy thằng Dudley, với thân hình phì nhiêu, phóng ra khỏi phòng với tốc độ tối đa. Nhưng sự im lặng kéo dài của Ron và Hermione làm cho Harry cảm thấy nó bị tách biệt ra khỏi thế giới phù thủy đến nỗi mất luôn cả hứng chọc ghẹo Dudley. Và đến hôm nay thì rõ ràng cả Ron và Hermione đều đã quên béng sinh nhật của nó. 

Bây giờ nó sẽ đánh đổi cái gì để có được một bức thư gởi từ Hogwarts? Từ bất cứ một phù thủy nào? Thậm chí bây giờ thấy được hình ảnh của kẻ thù không đội trời chung, Draco Malfoy, nó cũng thấy vui mừng, miễn sao có thể tin chắc rằng tất cả những gì thuộc về Hogwarts không phải chỉ là một giấc mơ… 

Cả niên học qua của nó ở Hogwarts không hẳn toàn chuyện vui. Vào những ngày cuối cùng của niên học, Harry đã phải trực diện chiến đấu với chính Ngài Voldermort chứ không ai khác. Tuy Voldermort chỉ còn là tàn tích của cản thân hắn trước đây, nhưng hắn vẫn còn đáng sợ, vẫn xảo quyệt, vẫn quyết tâm giành lại quyền lực. Harry đã thoát khỏi bàn tay độc địa của Voldermort lần thứ hai, nhưng là thoát chết trong đường tơ kẽ tóc; thậm chí đến bây giờ, nó vẫn choàng thức giấc giữa đêm khuya, vã mồ hôi lạnh, tự hỏi bây giờ Voldermort đang ở đâu. Nó vẫn nhớ gương mặt xá xịt và to tướng của hắn, đôi mắt điên rồ trợn trừng của hắn… 

Bỗng nhiên Harry ngồi dựng đứng trên băng ghế. Nó lơ đãng trừng mắt nhìn bờ giậu trước mặt – và nhận ra cái giậu lại nó chăm chăm. Hai con mắt màu xanh lá cây to tổ tướng hiện ra giữa đám lá cây. 

Harry vừa bật đứng dậy thì một giọng nói giễu cợt vang lên từ bên kia bãi cỏ: 

- Tao biết hôm nay là ngày gì nè! 

Dudley vừa hát vừa đi ục ịch về phía Harry. 

Hai con mắt to nháy một cái rồi biến mất. 

Harry vẫn không dứt mắt khỏi chỗ lúc nãy là hai con mắt của cái giậu cây: 

- Mày nói cái gì? 

Dudley tới sát bên Harry, lặp lại: 

- Tao biết hôm nay là ngày gì nè! 

- Giỏi à. Vậy là cuối cùng mày cũng biết được các ngày trong tuần rồi hả? 

Dudley cười nhạo: 

- Hôm nay là sinh nhật của mày. Mà sao mày chẳng nhận được một tấm thiệp chúc mừng nào vậy? Mày không có đứa bạn nào ở cái trường quỷ ấy hả? 

Harry nói tỉnh bơ: 

- Tốt hơn là đừng để cho má mày nghe mày nói về trường tao. 

Dudley kéo quần lên, cái đũng quần cứ xệ xuống dưới cái mông phệ của nó. Nó nghi ngờ hỏi: 

- Sao mày cứ ngó chăm chăm cái bờ giậu vậy? 

Harry nói: 

- Tao đang tính xem dùng câu thần chú nào để đốt cái giậu này thì tốt nhất. 

Tức thì Dudley nhảy bật ra sau, vẻ hoảng sợ hiện trên gương mặt phúng phính của nó. 

- Mày kh… không… Ba nói mày không được làm ph… phép thuật… Ba nói ba sẽ quăng mày ra khỏi nhà… Mà mày thì không có chỗ nào khác để tá túc… mày đâu có bạn bè nào đón về nhà đâu… 

Harry tức giận đọc: 

- Uùm ba la ba xạo ba bự! Tầm bậy tầm bạ! Xí xa xí xồ! Láo ta láo toét! 

Dudley hú lên: 

- MAAAAAÁÁÁ! 

Nó ba chân bốn cẳng chạy lạch bạch vô nhà. 

- MAAA ÁÁÁ! Coi nó làm gì kìa? 

Harry trả giá đắt cho một chút đùa vui của nó. Bởi vì cả Dudley lẫn cái hàng giậu không bị tổn thương gì hết, dì Petunia biết là Harry thực ra không có làm phép thuật gì ráo. Nhưng Harry cũng phải thụp đầu tránh cái chảo đầy xà bông mà dì phang vô đầu nó. Rồi dì phạt, bắt nó làm việc, đe rằng nếu nó mà làm không hết việc thì đừng có hòng mà ăn tối. 

Trong khi Dudley lượn qua lượn lại, vừa ăn kem vừa ngó chừng, thì Harry lau cửa sổ, rửa xe hơi, cắt cỏ, tỉa bồn hoa, tưới tỉa bụi hồng, và sơn lại cái băng ghế trong vườn. Mặt trời chói lòa trên đầu, thiêu đốt gáy nó. Harry biết lẽ ra nó không nên đớp cái mồi nhử của Dudley, nhưng Dudley đã đâm trúng nỗi đau trong tim nó, nói ra cái điều đang dày vò nó: có lẽ nó không có người bạn nào ở Hogwarts thật… 

Ước gì họ có thể nhìn thấy Harry Potter nổi tiếng vào lúc này. Harry cay đắng nghĩ, khi nó rải phân trên bồn hoa, lưng nó đau ê ẩm và mồ hôi chảy ròng ròng xuống mặt. 

Cuối cùng, lúc bảy giờ ba mươi, khi nó đã kiệt sức thì nghe có tiếng dì Petunia kêu: 

- Vô đây! Bước trên giấy báo lót sàn nghe không! 

Harry mừng rỡ đi vô dưới mái che của căn bếp sáng choang. Trên đầu tủ lạnh là cái bánh nướng dành cho tối nay: trét đầy kem bơ và một bông hoa tím làm bằng đường. một tảng thịt heo quay to đang xì xèo trong lò nướng. 

Dì Petunia chỉ vô hai lát bánh mì và một nhúm phô mai trên cái bàn nhà bếp, nạt Harry: 

- Ăn lẹ lên! Ông bà Mason sắp đến rồi đó. 

Dì Petunia đã thay sẵn một cái áo đầm dạ tiệc màu hồng. 

Harry rửa tay rồi ngốn ngấu bữa ăn tối thảm hại của nó. Canh lúc Harry vừa ăn xong, dì Petunia dọn ngay chiếc dĩa của nó. 

- Lên lầu! Mau lên! 

Khi đi ngang qua phòng khách, Harry kịp thoáng thấy dượng Vernon và Dudley trong bộ áo khoác dạ tiệc, cổ đeo nơ. Nó chỉ vừa mới leo lên hết mấy bậc cầu thang thì chuông cửa reo và gương mặt giận dữ của dượng Vernon xuất hiện ở chân cầu thang. 

- Nhớ nghe chưa oắt con – chỉ một tiếng động thôi là… 

Harry nhón gót đi về phòng ngủ, mở cửa lách vào, đóng cửa rồi quăng mình trên cái giường của nó. 

Chẳng may, trên giường đã có ai đó ngồi sẵn rồi.

Harry Potter và Hòn Đá Phù Thủy- Chương 17

Chương 17

NGƯỜI HAI MẶT

Đó là thầy Quirrell.

Harry há hốc mồm:

- Thầy!

Thầy Quirrell mỉm cười. Mặt ông lúc này lại không hề co giật một chút nào hết. Ông bình tĩnh nói:

- Chính ta. Ta đã tự hỏi liệu có phải gặp mi ở đây không, Harry Potter.

- Nhưng con tưởng… thầy Snape… cơ.

- Snape hả?

Thầy Quirrell bật cười to, không phải tiếng cười yếu ớt run rẩy như mọi khi, mà là một giọng cười sắc

lạnh.

- Ừ, lão Snape có vẻ là hạng người hiểm ác, đúng không? Thành ra dùng lão để “giương Đông kích Tây” cũng được việc đó chớ. Giương lão ra thì ai nỡ nghi ngờ giáo sư Quirrell cà-cà-cà lăm khốn-khốn-khốn khổ chứ?

Harry không thể nào tin được. Điều đó không thể là sự thật, không thể nào!

- Nhưng mà thầy Snape đã từng tính giết con mà!

- Không, không, không… Chính ta mới là người toan giết mi đấy! Ở trận đấu Quidditch ấy, cô bạn Hermione của mi trong lúc hấp tấp chạy đi đốt lão Snape đã xô ngã ta, khiến ta bị đứt giao nhãn với mi, chứ không thì chỉ vài giây sau mi đã rớt khỏi cán chổi rồi. Lẽ ra ta còn có thể làm xong chuyện sớm hơn nếu lão Snape không liên tục đọc thần chú giải lời nguyền của ta, để cứu mi.

- Thầy Snape đã tìm cách cứu con?

Thầy Quirrell nói tỉnh queo:

- Đúng vậy. Mi thử nghĩ xem tại sao lão đòi làm trọng tài trận đấu sau nào? Lão muốn bảo đảm là ta không thể tái diễn chuyện đó. Buồn cười. Thật ra thì… lão đâu cần mất công. Ta đâu có thể làm được gì khi có lão Dumbledore ngồi đó xem. Tất cả các giáo viên khác đều tưởng rằng lão Snape tìm cách trù dập nhà Gryffindor, mà lão quả là đã làm cho mình thêm nổi tiếng xấu… và chỉ tổ mất thì giờ vô ích, bởi vì rốt cuộc ta vẫn giết được mi, đêm nay.

Thầy Quirrell búng ngón tay. Từ không trung xổ ra những sợi dây thừng tự động trói chặt Harry.

- Mi quá tò mò nên không thể để cho mi sống, Harry à. Sục sạo khắp trường như trong đêm Hội Ma như thế, mi khiến cho ta biết mi đã nhìn thấy ta đi đến chỗ con quái vật canh giữ Hòn đá.

- Thầy đã thả con quỷ khổng lồ ra hả?

- Chứ ai? Ta có biệt tài xử lý quỷ. Chắc là mi có nhìn thấy con quỷ trong căn phòng đằng kia đã bị ta làm gì. Xui xẻo là hôm ấy trong khi những người khác chạy khắp nơi kiếm con quỷ, thì lão Snape, lão đã ngờ vực ta từ trước, lại đi thẳng lên tầng lầu ba trước ta. Và, không những con quỷ của ta không giết được mi, mà con chó ba đầu cũng không cắn đứt được giò lão Snape. Thôi, bây giờ thì làm thinh chờ một lát nhé, Harry. Ta cần kiểm tra cái gương thú vị này.

Chỉ đến lúc đó Harry mới nhận thấy cái gì ở sau lưng thầy Quirrell. Đó là Tấm gương Ảo ảnh.

Thầy Quirrell vừa gõ gõ ngón tay quanh cái khung gương vừa làu bàu:

- Cái gương này là chìa khoá để tìm ra Hòn đá. Chắc là lão Dumbledore bày ra cái trò này… nhưng lão đang ở Luân Đôn… Lão về tới nơi thì ta đã cao chạy xa bay…

Harry không thể nghĩ ra mưu chước gì khác hơn là câu giờ, sao cho Quirrell cứ nói hoài, khiến lão không thể tập trung vào tấm gương. Nó vọt miệng:

- Con thấy thầy và thầy Snape ở trong rừng…

Quirrell hờ hững đáp:

- Đúng.

Lão đi vòng ra sau tấm gương để xem xét.

- Lão đi gặp ta lần đó, thử tìm hiểu xem âm mưu của ta tiến triển tới đâu. Lão nghi ngờ ta suốt. Lão toan dọa ta – lão tưởng lão làm được sao, khi mà bên cạnh ta còn có chủ của ta, ngài Voldemort…

Quirrell lại đi vòng từ đằng sau tấm gương ra đằng trước, chăm chú nhìn vào gương với vẻ hau háu.

- Ta nhìn thấy Hòn đá… Ta đang trao nó cho chủ của ta… nhưng mà nó ở đâu?

Harry cố gắng cựa quậy trong vòng dây đang trói chặt nó. Nhưng không cách nào làm cho vòng dây nới ra. Nó phải làm sao cho Quirrell không thể đặt hết tâm trí vô tấm gương.

- Nhưng thầy Snape luôn luôn tỏ ra ghét con lắm mà?

Quirrell thản nhiên đáp:

- Ờ, ổng ghét chứ. Quỷ thần chứng giám, mi không biết sao, cha mi và lão Snape cùng học chung ở trường Hogwarts, cả hai ganh ghét nhau. Nhưng thật lòng lão không hề muốn mi chết.

- Nhưng mà cách đây vài ngày, con nghe tiếng thầy khóc… Con tưởng thầy Snape đe dọa thầy…

Lần đầu tiên, một thoáng sợ hãi hiện trên gương mặt Quirrell, lão nói:

- Đôi khi ta thấy khó thực hiện chỉ thị của chủ ta. Ngài là một phù thuỷ quá vĩ đại, trong khi ta quá yếu ớt…

Harry há hốc miệng:

- Thầy nói vậy là hắn đã ở trong phòng học với thầy lúc đó?

Quirrell lặng lẽ đáp:

- Ngài ở bên ta cho dù ta đi bất cứ đâu. Ta gặp ngài khi ta đang đi vòng quanh thế giới. Hồi đó ta còn là một thanh niên ngốc nghếch, đầy ắp những ý tưởng về cái tốt, cái xấu. Ngài Voldemort đã chỉ cho ta thấy rằng ta đã sai lầm biết bao. Ở đời này, không có tốt mà cũng không có xấu, chỉ có quyền lực, và những kẻ quá yếu sẽ không nắm được quyền lực… Từ đó, ta đã trung thành phục vụ ngài, mặc dù nhiều phen ta làm cho ngài thất vọng. Ngài đã phải rất nghiêm khắc với ta.

Bỗng nhiên Quirrell rùng mình.

- Ngài không dễ dàng bỏ qua lỗi lầm. Khi ta không đánh cắp được Hòn đá ở Gringotts, ngài đã hết sức khó chịu. Ngài đã trừng phạt ta… ngài quyết định giám sát ta chặt chẽ hơn…

Giọng Quirrell lạc đi. Harry đang nhớ lại chuyến đi mua sắm của nó ở Hẻm Xéo. Sao mà nó có thể ngu dữ vậy? Nó đã nhìn thấy giáo sư Quirrell vào đúng cái ngày đó, bắt tay với nó trong quán rượu Leaky Cauldron.

Quirrell vẫn đang bực tức nguyền rủa:

- Ta không hiểu được… chẳng lẽ Hòn đá ở bên trong tấm gương? Ta có nên đập vỡ nó ra không?

Đầu óc Harry đang chạy đua. Nó nghĩ:

- Lúc này, điều mà mình ao ước hơn mọi thứ trên đời này là tìm được Hòn đá trước Quirrell. Cho nên nếu mình nhìn vô tấm gương thì mình sẽ thấy mình tìm được nó – nghĩa là mình sẽ thấy nó được giấu ở đâu. Nhưng mà mình làm sao nhìn thấy mà không để Quirrell nhận ra là mình thấy?

Nó cố gắng nhích qua bên trái, để đứng trước tấm gương mà không bị Quirrell phát hiện. Nhưng dây thừng trói chân nó chặt quá: nó vấp và ngã lăn quay. Quirrell mặc xác Harry. Lão còn đang lẩm bẩm một mình:

- Cái gương này dùng để làm quỷ gì đây? Xài nó như thế nào? Xin ông chủ giúp tôi với!

Một giọng trả lời làm Harry sợ rụng rời cả tay chân. Giọng nói đó dường như phát ra từ chính…

Quirrell.

- Dùng thằng bé… dùng thằng bé…

Quirrell bèn hướng về Harry.

- Vâng! Harry… Lại đây!

Lão vỗ tay một cái, sợi dây đang trói Harry bung ra rơi xuống. Harry chậm rãi đứng lên.

Quirrell lập lại:

- Lại đây! Nhìn vô gương và nói cho ta biết mi thấy cái gì.

Harry đi về phía lão. Nó tuyệt vọng suy tính:

- Mình phải nói dối. Mình phải nhìn và nói dối về cái mình thấy, vậy thôi.

Quirrell đứng sát sau lưng nó. Harry ngửi thấy mùi gì rất buồn cười, hình như tỏa ra từ tấm khăn quấn đầu của lão. Nó nhắm mắt lại, bước đến trước tấm gương và mở mắt ra.

Nó nhìn thấy hình ảnh của nó trong tấm gương, lúc đầu trong nhợt nhạt, hoảng sợ đến không còn thần sắc. Nhưng chỉ một lát sau, cái ảnh của nó mỉm cười với nó. Cái ảnh đút tay vào túi và lấy ra một hòn đá đỏ như máu. Cái ảnh nháy mắt với nó rồi cất Hòn đá trở vô túi. Và khi cái ảnh làm vậy, Harry cảm thấy có cái gì đó rơi vào cái túi thật của nó. Vậy là bằng cách nào đó – không tin nổi – Harry đã lấy được Hòn đá.

Quirrell sốt ruột hỏi:

- Sao? Mi thấy cái gì?

Harry hom hết can đảm lại. Nó bịa:

- Con thấy con bắt tay với thầy Dumbledore. Con … con giành được Cúp Nhà cho Gryffindor.

Quirrell lại lầu bầu nguyền rủa.

- Tránh ra chỗ khác!

Khi Harry bước qua một bên, nó cảm thấy Hòn đá Phù thủy chạm vào bắp đùi mình. Nó sợ mình làm vỡ Hòn đá mất.

Nhưng nó đi chưa được năm bước thì một giọng nói the thé lại vang lên từ Quirrell, mặc dù môi lão không hề động đậy.

- Nó nói láo… nó nói láo…

Quirrell quát:

- Harry, quay lại đây. Nói thật cho ta biết, mi thấy cái gì?

Giọng the thé lại vang lên:

- Để ta nói chuyện với nó… mặt giáp mặt…

- Thưa ông chủ, ông chưa đủ khỏe mà.

- Ta đủ khỏe… để làm chuyện này…

Harry có cảm giác như Tấm lưới của quỷ sa tăng đang ghị chặt nó tại chỗ. Nó không thể nhúc nhích tới một cơ bắp. Nó đứng như phỗng đá mà nhìn Quirrell giơ tay lên tấm khăn quấn đầu, bắt đầu tháo khăn ra. Cái gì đang diễn ra vậy? Tấm khăn quấn đầu rớt xuống. Không còn tấm khăn, cái đầu Quirrell ngó nhỏ xíu. Lúc ấy lão mới từ từ quay lưng lại.

Lã ra Harry phải gào lên khiếp đảm, nhưng nó không thốt được một lời nào. Phía sau sọ của Quirrell, lại là một gương mặt nữa – gương mặt khủng khiếp nhất mà Harry từng nhìn thấy. Nó trắng như bột, với đôi mắt đỏ rực và một cái mũi tét ra, trông như một con rắn. Cái mặt đó thì thào:

- Harry Potter…

Harry cố gắng bước lùi lại nhưng chân cẳng nó không thể nào cục cựa nổi.

Gương mặt nói:

- Thấy ta ra nông nỗi này không? Chỉ là bóng là hơi… Ta chỉ có hình dạng khi ta nhập vào xác của người nào đó… nhưng luôn có người sẵn lòng để ta nhập vào tim vào óc họ… Máu bạch kỳ mã đã làm cho ta khỏe lên trong mấy tuần qua… Mày đã nhìn thấy Quirrell trung thành uống máu dùm ta trong rừng… Và một khi ta có được thuốc Trường sinh, ta sẽ đủ sức sáng tạo cho ta một thân thể… bây giờ… Đưa ngay cho ta Hòn đá trong túi mày.

Vậy là hắn biết. Cảm giác bỗng nhiên hồi sinh trong chân Harry, nó nhảy lùi lại.

Gương mặt gầm gừ:

- Đừng ngu nữa. Mày tốt nhứt là nên giữ cái mạng mày và đi theo phe ta… Nếu không, mày sẽ phải kết thúc cuộc đời như cha mẹ mày… họ chết trong khi van xin lòng thương hại của ta…

- DỐI TRÁ!

Harry bỗng hét to.

Quirrell bước thụt lùi về phía Harry, để Voldemort vẫn có thể nhìn thấy Harry. Gương mặt ác quỷ bây giờ lại mỉm cười, nhưng giọng hắn thì rít lên:

- Nhạy cảm lắm… Ta luôn luôn đánh giá cao lòng dũng cảm… Phải đấy, nhóc con ạ, cha mẹ mày rất dũng cảm… Ta giết cha mày trước, và y đã dũng cảm kháng cự… nhưng mẹ mày thì thật ra không cần phải chết… mụ đã chết vì muốn bảo vệ mảy… nếu mày không muốn cho cái chết của mẹ mày trở nên vô ích thì hãy đưa ngay Hòn đá cho ta.

- KHÔNG BAO GIỜ!

Harry phóng nhanh về phía cánh cửa đang bừng cháy ngọn lửa đen, nhưng Voldemort gào lên:

- BẮT LẤY NÓ!

Và chỉ trong tít tắc, Harry cảm thấy bàn tay của Quirrell nắm chặt cổ tay nó. Lập tức một cơn đau như kim đâm thấu vào vết thẹo trên trán Harry; đầu nó đau như sắp bể làm đôi; nó gào thét vùng vẫy hết sức lực của mình, và lạ lùng thay, Quirrell bỗng buông tay nó ra. Cơn đau trên đầu Harry nguôi đi phần nào. Nó ngơ ngác nhìn quanh, thấy Quirrell bị hất văng ra, đang quằn mình vì đau, mắt nhìn mấy ngón tay mình: chúng đang phồng rộp lên.

Voldemort lại rít lên:

- Bắt nó! BẮT LẤY NÓ!

Quirrell lao tới, quật ngã Harry xuống, ngồi đè lên mình nó, cả hai tay siết quanh cổ Harry. Vết thẹo của Harry làm nó đau đến nỗi hoa cả mắt, nhưng nó có thể thấy Quirrell rú lên trong đau đớn:

- Ông chủ ơi, tôi không thể giữ được nó… Tay tôi… Ối, tay của tôi…

Và Quirrell, mặc dù kềm chặt Harry xuống sàn bằng hai đầu gối, vẫn phải buông tay khỏi cổ nó. Lão kinh hoàng nhìn hai bàn tay - Harry có thể thấy hai bàn tay của lão như bị đốt cháy, đỏ lên, bóng lưỡng.

Voldemort thét:

- Thì giết nó đi, đồ ngu, giết nó cho xong!

Quirrell giơ tay lên để thực hiện một lời nguyền chết người; nhưng Harry, do bản năng sinh tồn, đã chồm lên chụp vào mặt Quirrell …

- AAAAAÁÁÁ.

Quirrell lăn ra khỏi mình Harry, mặt lão cũng phồng rộp lên; và lucù ấy Harry chợt hiểu là Quirrell không thể nào đụng vào da trần của nó mà không bị đau đớn khủng khiếp. Vậy cách duy nhất cứu nó là cố bám lấy Quirrell, làm cho lão đau đớn đến nỗi không thể nào thực hiện được ma phép giết người.

Harry đứng bật dậy, chụp cánh tay Quirrell và hết sức mình đeo cứng lấy Quirrell đang kêu la thảm thiết, cố gắng hẩy Harry ra. Cơn đau trên đầu Harry lại nổi lên dữ dội – nó đau đến nỗi không còn nhìn thấy gì được nữa, chỉ còn nghe tiếng Quirrell rên la khủng khiếp và tiếng Voldemort thét: GIẾT NÓ! GIẾT NÓ! Cùng lúc, nó cũng nghe nhiều giọng khác, có lẽ ở trong chính đầu nó, đang kêu: Harry! Harry!

Nó cảm thấy cánh tay Quirrell vặn thoát ra khỏi bàn tay nó đang níu giữ. Nó biết tất cả vậy là đã mất, và nó rơi vào cõi tối đen thăm thẳm, rơi xuống… xuống… xuống ….

Hình như cái gì vàng choé và lấp lánh đang vờn trước mặt Harry. Trái banh Snitch! Nó cố gắng chụp bắt, nhưng hai cánh tay nó quá nặng nề không giơ lên được.

Nó chớp mắt. Hoá ra không phải trái banh Snitch. Mà là một cặp mắt kính. Lạ lùng làm sao!

Nó chớp mắt lần nữa. Phía trên, trước mặt nó, là gương mặt tươi cười của cụ Albus Dumbledore. Cụ nói:

- Chào con, Harry!

Harry nhìn thầy đăm đăm. Rồi nó sực nhớ ra:

- Thưa thầy! Hòn đá! Chính thầy Quirrell! Thầy ấy đã đánh cắp Hòn đá! Thưa thầy, mau lên …

Cụ Dumbledore nói:

- Bình tĩnh nào, con trai ta, con hơi lạc hậu tình hình rồi. Quirrell không hề lấy được Hòn đá.

- Vậy thì ai? Thưa thầy, con …

- Harry, con hãy thư giản một chút, nếu không bà Pomfrey sẽ quẳng thầy ra khỏi đây.

Harry nuốt nước miếng và ngó quanh mình. Nó nhận ra mình đang nằm trong bệnh thất. Nó được nằm trên giường bệnh trải trắng tinh, và kế bên là một cái bàn đầy ắp những thứ trông như cả một nửa tiệm bánh kẹo.

Cụ Dumbledore rạng rỡ:

- Quà của những người ngưỡng mộ và bạn bè con ấy mà. Những chuyện xảy ra giữa con và giáo sư Quirrell dưới hầm là chuyện hoàn toàn bí mật, cho nên đương nhiên là cả trường đều biết hết! Thầy tin cái bồn cầu tiêu chính là của hai người bạn Fred và George Weasley của con ưu ái gởi tặng. Nhứt định chúng nghĩ là con khoái lắm. Tuy nhiên, bà Pomfrey cảm thấy nó không được hợp vệ sinh cho lắm, nên bà tịch thu mất rồi.

- Con đã nằm đây bao lâu rồi thầy?

- Ba ngày. Ron và Hermione chắc là sẽ nhẹ người nếu biết rằng con đã tỉnh, hai đứa nó vô cùng lo lắng.

- Nhưng thưa thầy, Hòn đá…

- Thầy xem ra cũng khó làm cho con quên được… Tốt thôi, chuyện Hòn đá. Giáo sư Quirrell đã không thể lấy được Hòn đá của con. Thầy đã đến đúng lúc để ngăn chặn điều đó, mặc dù thầy phải nói là tự con đã làm điều đó rất giỏi rồi.

- Thầy đã đến? Thầy nhận được cú của Hermione?

- Chính xác thì thầy gặp con cú giữa trời. Ngay khi đến Luân Đôn, thầy biết ngay là cái nơi mà thầy nên có mặt chính là nơi thầy vừa rời khỏi. Thầy đến vừa kịp lúc để kéo Quirrell ra khỏi con.

- Chính là thầy?

- Lúc đó thầy tưởng mình đã về quá trễ …

- Thầy trễ thật đó chớ, lúc đó con đã không thể giữ Hòn đá lâu hơn nữa…

- Không phải Hòn đá, con trai ạ, thầy đang nói về con – sức lực mà con dốc ra suýt nữa đã giết chết con. Cái khoảnh khắc khủng khiếp đấy, thầy e điều đó có thể xảy ra. Còn Hòn đá, nó đã bị tiêu hủy rồi.

- Tiêu hủy?

Harry thảng thốt hỏi:

- Nhưng còn bạn của thầy – cụ Nicolas Flamel…

- A, con cũng biết về Nicolas Flamel?

Giọng cụ Dumbledore nghe vui mừng lắm.

- Con đã tìmhiểu ra trò ra trống đấy chứ? Nicolas và thầy đã có trao đổi tí chút rồi, và đã đồng ý là tiêu hủy nó đi thì tốt nhứt.

- Nhưng như vậy nghĩa là cụ Flamel và vợ cụ sẽ chết phải không ạ?

- Họ có đủ thuốc Trường sinh dự trữ để sắp đặt đâu đó việc của họ, rồi thì, ừ, họ sẽ chết.

Nhìn vẻ mặt hoang mang của Harry, cụ Dumbledore mỉm cười:

- Đối với một người trẻ tuổi như con, thầy chắc nghe điều đó thật khó tin được, nhưng đối với Nicolas và Perenelle, nó thực ra cũng giống như đi ngủ sau một ngày dài, rất, rất dài. Nói cho cùng thì đối với một đầu óc tổ chức tốt, cái chết cũng giống như một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác. Con biết không, Hòn đá không hẳn là một báu vật tuyệt vời. Có nhiều tiền và sống lâu như mình muốn! Hai điều mà hầu hết người đời ưu tiên chọn lựa – rắc rối ở chỗ là những con người có tài lại chọn đúng những thứ tồi tệ nhứt cho họ.

Harry nằm đó, nín khe. Cụ Dumbledore ngâm nga một chút và mỉm cười với cái trần nhà. Lát sau Harry nói:

- Thưa thầy! Con đang nghĩ … Thưa thầy, ngay cả nếu như Hòn đá đã bị tiêu hủy rồi, thì Vol…, ý quên, Kẻ-mà-ai-cũng…

- Cứ gọi hắn là Voldemort, Harry à. Luôn luôn dùng đúng tên để gọi đúng sự vật. Sợ một cái tên có thể làm tăng thêm nỗi sợ chính vật đó.

- Dạ, thưa thầy. Vậy thì Voldemort sẽ tìm những cách khác để trở lại, phải không thầy? Ý con muốn nói là ổng vẫn chưa chết, hở thầy?

- Không, hắn chưa chết, Harry à. Hắn vẫn còn lởn vởn đâu đó, có lẽ đang tìm một thân xác khác để nhập vào… Hắn không sống đúng nghĩa, thì hắn cũng không thể hật sự. Hắn thoát ra xác chết của Quirrell, chẳng thương xót gì gã đồ đệ đó hơn một kẻ thù. Tuy nhiên, Harry à, trong lúc con cản trở việc hắn nắm lại quyền lực, thì người khác chuẩn bị chiến đấu cho trận kế tiếp, một trận sống mái – và nếu hắn bị cản trở lần nữa, và lần nữa, thì ừ, hắn có thể không bao giờ lấy lại sức mạnh được nữa.

Harry gật đầu, nhưng dừng lại ngay, vì cử động làm đầu nó đau lắm. Rồi nó nói:

- Thưa thầy, có vài điều con muốn … Thầy có thể nói với con sự thật… về những điều con muốn biết?…

Cụ Dumbledore thở dài:

- Sự thật. Đó là một điều đẹp đẽ và khủng khiếp, vì vậy phải cân nhắc sự thật hết sức thận trọng. Tuy nhiên, thầy sẽ trả lời các câu hỏi của con trừ khi thầy có lý do chính đáng không thể trả lời. Trong trường hợp đó, thầy xin lỗi con, vì thầy không muốn nói dối, tất nhiên.

- Dạ… Voldemort nói là hắn giết má con chỉ vì má con đã cố ngăn, không cho hắn giết con. Nhưng tại sao hắn lại muốn giết con cho bằng được?

Lần này thì cụ Dumbledore thở một hơi còn dài hơn trước:

- Trời đất ơi, thầy không thể trả lời con cái câu hỏi đầu tiên mà con nêu ra. Thầy không thể cho con biết hôm nay, không thể nói ra bây giờ. Một ngày kia con sẽ biết… Còn bây giờ, hãy quên nó đi Harry. Khi nào con lớn lên… thầy biết con ghét nghe điều này… nhưng con sẽ biết, khi nào con đã sẵn sàng.

Bây giờ thì Harry biết có tranh cãi cũng chẳng lợi ích gì.

- Nhưng tại sao thầy Quirrell lại không thể chạm vào mình con?

- Má con đã chết để cứu con. Nếu có một điều mà Voldemort không thể nào hiểu được, ấy là tình thương. Hắn đã không biết được, rằng sức mạnh của tình thương như tình thương của má con đã để lại một vết tích. Không phải là vết thẹo, không phải dấu hiệu thấy được nào cả… Được yêu thương sâu sắc, cho dù người yêu thương mình đã qua đời, mình cũng sẽ được che chở mãi mãi. Vì vậy Quirrell, kẻ đầy hận thù, tham lam, và tham vọng, kẻ chung đụng linh hồn với Voldemort, không thể nào chạm tới con được. Đụng đến một người được một điều cao cả như tình thương của má con phù hộ, thì hắn sẽ đau đớn cực kỳ.

Tới đây cụ Dumbledore bỗng chú ý con chim nào đó đậu trên khung cửa sổ, để Harry thừa lúc đó kéo tấm khăn trải giường chùi nước mắt. Kh nguôi cơn xúc động, Harry hỏi:

- Còn tấm áo khoác tàng hình – thầy có biết ai đã gởi cho con không?

- À… Tình cờ ba con đã gởi tấm áo ấy cho thầy giữ, và thầy nghĩ có lẽ con thích nó.

Mắt của cụ Dumbledore lung linh:

- Nó hữu dụng lắm đó … Hồi ba con học ở đây, ba con vẫn dùng tấm áo tàng hình đó để lẻn xuống nhà bếp ăn vụng.

- Còn một điều nữa…

- Cứ nói.

- Quirrell và Snape…

- Con nên gọi là giáo sư Snape, Harry à!

- Dạ, giáo sư Snape. Quirrell nói thầy ghét con vì ghét ba con, có đúng không?

- Ờ, hai người đó ghét nhau cay đắng. Không khác gì con và Malfoy vậy. Thế rồi ba con làm một điều mà thầy Snape không thể nào tha thứ được.

- Thưa, điều gì ạ?

- Cứu mạng thầy Snape.

- Cái gì ạ?

Cụ Dumbledore mơ màng nói:

- Ừ… Cái đầu người ta suy nghĩ tức cười lắm. Giáo sư Snape không thể chịu nổi ý nghĩ là ông ấy mắc nợ ba con … Thầy tin là thầy Snape vất vả bảo vệ con như thế là để san bằng tỷ số với ba con. Để sau đó thầy Snape có thể tiếp tục căm ghét ba con trong thanh thản …

Harry cố gắng hiểu điều này nhưng chỉ tổ khiến cho cái đầu nó thêm nhức bưng bưng, nên nó đành thôi.

- Thưa thầy, vẫn còn một điều nữa…

- Một thôi ư?

- Làm thế nào mà Hòn đá từ trong gương rơi được vào túi con?

- A, đây rồi, thầy vui lòng nghe con hỏi câu này. Đó là một trong những ý tưởng sáng suốt của thầy, và giữa thầy trò mình mà nói, kể ra cũng hay. Con coi, chỉ người nào muốn tìm Hòn đá – tìm nó chứ không phải xài nó – thì mới có thể lấy được nó. Ngược lại, người ta chỉ thấy mình đang chế ra vàng hay đang uống thuốc Trường sinh. Đôi khi bộ óc của thầy làm cho ngay cả thầy cũng phải ngạc nhiên … Thôi, hỏi nhiêu đó là đủ rồi. Thầy đề nghị con bắt đầu ăn kẹo đi. Chà, kẹo dẻo đủ vị hiệu Bertie Bott. Hồi nhỏ thầy thiệt là xui, ăn nhằm một viên có vị buồn ói, rồi từ đó thầy e là thầy mất hết hứng với chúng rồi… Nhưng mà thầy cho rằng một viên kẹo caramen ngon chắc không sao, phải không con?

Cụ mỉm cười và thảy viên kẹo nâu vàng vô miệng. Nhưng cụ mắc nghẹn và nói:

- Mèn ơi, nó là vị thối tai!

Bà Pomfrey, bà y tá ấy, là một người tử tế nhưng nghiêm khắc.

Harry năn nỉ bà:

- Chỉ năm phút thôi mà!

- Nhất định không.

- Nhưng cô cho thầy Dumbledore vào…

- Ừ, dĩ nhiên, chuyện đó thì khác, cụ là hiệu trưởng mà. Con cần nghỉ ngơi.

- Thì con đang nghỉ ngơi nè, cô thấy không, con nằm dài ra và không làm gì hết. Cô ơi, cho đi cô…

- Thôi được, nhưng mà chỉ năm phút thôi nha.

Vậy là bà cho Hermione và Ron vào.

- Harry!

Hermione có vẻ sắp ôm chầm lấy Harry lần nữa, nhưngh cô bé tự kềm chế được và Harry thấy mừng vì đầu nó hãy còn đau lắm.

- Ôi, Harry! Tụi này tưởng bồ sắp tiêu rồi… Thầy Dumbledore lo lắng dễ sợ.

Ron nói:

- Cả trường đang bàn tán về chuyện đó. Kể tụi này nghe coi, đúng ra mọi chuyện là như thế nào?

Hiếm có trường hợp nào mà câu chuyện thật còn lạ lùng và ly kỳ hơn cả chuyện đồn đại hoang đường như trường hợp này. Harry kể cho hai bạn nghe mọi thứ: Quirrell, tấm gương, Hòn đá, và Voldemort. Ron và Hermione là những thính giả lý tưởng; chúng há hốc miệng ra nghe, nín thở đúng lúc, và khi Harry kể tới lúc Quirrell giở tấm khăn quấn đầu ra để lộ gương mặt của ai, thì Hermione rú lên.

Cuối cùng Ron nói:

- Vậy là Hòn đá bị tiêu hủy rồi? Cụ Flamel chỉ còn nước chết?

- Tôi cũng nói điều đó, nhưng thầy Dumbledore nghĩ là… cái gì nè? Đối với một đầu có tổ chức tốt, cái chết cũng giống như một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác.

Trông Ron bị xúc động mạnh về sự điên rồ của thần tượng. Nó nói:

- Mình luôn luôn nói là cụ hơi điên mà.

Harry hỏi lại:

- Thế còn hai bạn, chuyện gì đã xảy ra vậy?

Hermione nói:

- À, mình quay trở lại an toàn. Mình lay tỉnh Ron – cũng mất một thời gian. Rồi tụi này chạy ù tới chuồng cú để liên lạc với thầy Dumbledore thì gặp ngay thầy ở lối vào Sảnh đường. Thầy biết cả rồi… Thầy chỉ nói: Harry đuổi theo hắn hả? Xong thầy vội vã đi lên lầu ba.

Ron chợt hỏi:

- Bồ có nghĩ là thầy Dumbledore cố ý để bồ làm chuyện đó không? Thử nghĩ coi: gởi cho bồ cái áo khoác tàng hình của ba bồ và những chuyện khác nữa.

Hermione tức tối:

- Đời nào! Nếu thầy làm vậy – mình nói thật – kinh khủng quá… bồ có thể… chết là cái chắc!

Harry đăm chiêu:

- Không đâu. Thầy Dumbledore là người vui tính. Tôi nghĩ đại khái thầy muốn tạo cho tôi một cơ hội. Tôi chắc thầy cũng biết ít nhiều mọi chuyện xảy ra trong lâu đài Hogwarts. Tôi suy luận là thầy có biết chuyện tụi mình định làm, nhưng thay vì cấm cản chúng ta, thầy chỉ dạy chúng ta vừa đủ để xoay sở. Chắc không phải tình cờ mà thầy để cho tôi khám phá ra tấm gương. Rất có thể thầy nghĩ tôi có quyền đương đầu với Voldemort nếu tôi đủ sức…

Ron nói với vẻ tự hào:

- Đúng, thầy Dumbledore hơi điên, không sao. Bây giờ nghe đây: ngày mai bồ phải lên dự bữa tiệc cuối năm học. Dĩ nhiên là nhà Slytherin giành được điểm cao nhứt rồi – bồ đã bỏ lỡ trận Quidditch cuối cùng, không có bồ, đội bóng nhà mình bị đội Ravenlaw nghiền nát. Nhưng dù sao thì đồ ăn vẫn ngon lành.

Vừa lúc đó Bà Pomfrey xông vô:

- Các con đã cà kê mất hết mười lămphút rồi. RA NGAY!

Sau một giấc ngủ say, Harry hầu như đã bình phục. Nó nói với bà Pomfrey khi bà sắp xếp dùm nó mấy hộp kẹo.

- Con muốn đi dự tiệc, con được phép đi không cô?

- Giáo sư Dumbledore nói con được phép dự.

Bà Pomfrey đáp với giọng bất đắc dĩ, như thể theo ý bà thì giáo sư Dumbledore đã không ý thức hết những bữa tiệc nguy hiểm như thế nào.

- Con lại có thêm một người khách nữa.

- Ôi, hay quá. Thưa cô, ai vậy?

Harry vừa nói thì lão Hagrid rụt rè bước qua cánh cửa. Như thường lệ, hễ lão vô căn phòng nào thì phòng ấy đâm ra chật chội. Lão ngồi xuống cạnh Harry, nhìn nó rồi oà ra khóc. Lão úp mặt vào hai bàn tay, thổn thức:

- Chỉ tại… sai lầm… ngu ngốc… của bác! Bác đã nói cho con quỷ đó biết cách qua được Fluffy! Bác đã nói cho hắn biết! Đó là điều duy nhứt hắn không biết, mà bác lại nói cho hắn biết! Suýt nữa bác đã giết con. Chỉ vì một cái trứng rồng! Bác sẽ không bao giờ uống rượu nữa! Đáng lẽ bác phải bị đuổi ra để sống như dân Muggle mới đáng!

- Bác Hagrid!

Harry hơi hoảng khi thấy lão Hagrid quá xúc động vì đau buồn và hối hận. Những giọt nước mắt khổng lồ rơi lộp độp xuống chòm râu vĩ đại của lão.

- Bác Hagrid ơi, đằng nào thì ông ấy cũng tìm ra cách thôi. Voldemort mà. Cho dù bác không nói cho Quirrell biết thì Voldemort cũng tìm cách khác thôi.

Lão Hagrid vẫn sụt sịt khóc:

- Suýt nữa con chết mất. Và đừng nhắc đến cái tên đó.

Harry gào lên:

- VOLDEMORT!

Lão Hagrid sợ hết hồn, nín cả khóc. Harry nói:

- Con đã giáp mặt hắn và đã gọi hắn đúng tên hắn. Bác Hagrid, vui lên đi bác. Chúng ta đã ngăn chặn được hắn, đã tiêu hủy Hòn đá. Hắn không thể xài nó để nắm quyền lực. Bác xơi sôcôla Ếch nhái nha, con có cả đống…

Lão Hagrid dùng mu bàn tay quẹt mũi, nói:

- Chút nữa là quên. Bác cũng có quà cho con đây.

Harry hồi hộp hỏi:

- Bánh mì thịt chồn hả bác?

Lão Hagrid cười khẽ:

- Không. Cụ Dumbledore cho ta nghỉ ngày hôm qua để sửa soạn nó. Lẽ ra cụ chỉ cần đuổi phứt bác là xong, dĩ nhiên… nhưng mà, đây, có cái này cho con…

Trông móm quà của lão Hagrid giống một cuốn sáng bọc da xinh xắn. Harry tò mò mở ra. Quyển sáng đầy những tấm hình phù thủy. Ở mỗi trang đều có hình của ba nó và má nó mỉm cười vẫy tay với nó.

- Bác gởi cú tới tất cả bạn học cũ của ba má con để xin hình… Bác biết con không có tấm hình nào hết… Con có thích không?

Harry không thể nói nên lời, nhưng lão Hagrid hiểu.

Tối hôm đó, Harry một mình đi xuống dự bữa tiệc bế giảng cuối năm học. Bà Pomfrey đã giữ nó lại để làm cái việc mà bà gọi là “kiểm tra sức khỏe lần cuối”, thành ra khi nó tới nơi thì Đại Sảnh đường đã đầy nhóc người. Phòng tiệc tràn ngập màu sắc của nhà Slytherin – màu xanh lá và màu bạc – để biểu dương nhà Slytherin đã thắng giải Cúp Nhà bảy năm liên tục. Một biểu ngữ to vẽ hình con trăn Slytherin được treo trên bức tường đằng sau dãy bàn cao dành cho giáo viên.

Bỗng có tiếng “suỵt” khi Harry bước vào, và rồi cùng một lúc, hết sức ồn ào. Harry chuồn đến một chỗ ngồi giữa Hermione và Ron ở dãy bàn nhà Gryffindor, cố gắng không chú ý đến chuyện mọi người đều đang đứng dậy để nhìn nó.

May thay, chỉ một lát sau là cụ Dumbledore đến. Tiếng rì rầm lắng xuống.

Cụ Dumbledore phấn khởi nói:

- Lại một năm học nữa đã qua! Và tôi lại quấy rầy quý vị bằng những lời lảm nhảm rè rè của một ông già trước khi chúng ta cùng vục mỏ vô bữa tiệc ngon lành này. Một năm học qua tuyệt biết nhường nào. Giờ đây, hy vọng ban đầu của các con đã đầy hơn năm ngoái một tý… Các con có cả một mùa hè chờ phía trước để đổ rác trong đầu ra và làm cho cái đầu mình nó tử tế lại trước khi năm hoc tới bắt đầu…

- Bây giờ, theo tôi như biết, thì đã tới giờ trao Cup Nhà và điểm số là như thế này: hạng tư là Gryffindor, 312 điểm; Hạng ba là Hufflepeff, 352 điểm; Ravenclaw được 426 điểm; Và Slytherin được 472 điểm.

Một cơn bão reo hò và dậm chân bùng lên từ phía bàn của nhà Slytherin. Harry có thể nhìn thấy Malfoy đang gõ cái cốc của nó xuống bàn đắc thắng. Thiệt nhìn cảnh đó mà ứa gan.

Cụ Dumbledore nói tiếp:

- Được rồi, được rồi, Slytherin, thành tích tốt lắm. Nhưng mà những chuyện xảy ra gần đây cũng cần phải được tính điểm đấy.

Nghe tới đó, cả Đại Sảnh đường bỗng nhiên im phăng phắc. Nụ cười của học sinh nhà Slytherin héo đi một chút.

- E hèm! Có mấy điểm-giờ-chót tôi xin được công bố. Để coi. Đây rồi… Trước tiên là điểm cho Ron Weasley…

Mặt Ron đỏ bừng; trông nó giống y như một củ cải bị phơi nắng.

- … vì đã chơi ván cờ hay nhứt trường Hogwarts từ nhiều năm nay trở lại đây. Tôi thưởng cho nhà Gryffindor 50 điểm.

Học sinh nhà Gryffindor hò reo muốn long cái trần nhà đã được phù phép; những ngôi sao trên cao dường như phát rùng mình. Đâu đó vọng tiếng huynh trưởng Percy nói với những huynh trưởng khác:

- Mấy bồ biết không, em tôi đó! Thằng em út của tôi đó! Nó thắng được ván cờ khổng lồ của giáo sư McGonagall.

Sau cùng trật tự được lập lại, Sảnh đường lại lăn như tờ.

- Thứ hai – điểm cho Hermione Granger… vì đã dùng đầu óc suy luận khi đương đầu với lửa. Tôi thưởng cho nhà Gryffindor 50 điểm.

Hermione dụi đầu vào hai cánh tay; Harry tin là cô bé đang oà khóc. Bên cạnh tụi nó là học sinh nhà Gryffindor nhảy cả lên bàn reo hò – chúng ta đã tăng được một trăm điểm rồi.

- Thứ ba – điểm cho Harry Potter… giáo sư Dumbledore nói tiếp.

Đại Sảnh đường im đến nỗi không ai dám thở.

- … vì khí phách trong sáng và lòng dũng cảm xuất chúng. Tôi thưởng cho nhà Gryffindor 60 điểm.

Tiếng ầm ĩ trong Sảnh đường làm điếc cả tai. Những người đóng góp tiếng hò reo và tiếng thét biết rằng Gryffindor giờ đây đã có 472 điểm – bằng đúng số điểm của nhà Slytherin. Hai nhà đang đồng hạng trong cuộc tranh giành Cúp. Trời, giá mà cụ Dumbledore cho Harry thêm một điểm nữa thì có phải hay không!

Cụ Dumbledore giơ tay lên. Sảnh đường dần dần im lặng. Cụ Dumbledore mỉm cười nói tiếp:

- Có đủ loại dũng cảm. Đứng lên chống lại kẻ thùe đương nhiên cần rất nhiều lòng dũng cảm, nhưng đấu tranh với bạn bè cũng cần lòng dũng cảm không kém. Vì vậy tôi thưởng cho Neville Longbottom 10 điểm.

Nếu lúc ấy có ai đứng bên ngoài Đại Sảnh đường, người đó thế nào cũng tưởng là bên trong có một vụ nổ khủng khiếp, vì tiếng hò reo bùng lên từ dãy bàn của nhà Gryffindor. Harry, Ron và Hermione cùng đứng lên hò hét hoan hô Neville. Còn mặt Neville thì trắng bệch vì xúc động, và biến mất trong vòng tay thân tình của bạn bè ôm lấy nó. Hồi nào giờ Neville chưa từng kiếm được cho nhà Gryffindor nhiều điểm như vậy. Harry, đang hết sức hào hứng, thụi vào sườn Ron một cái để chỉ cho bạn nó thấy ma, đang hết sức hào hứng, thụi vào sườn Ron một cái để chỉ cho bạn nó thấy Malfoy. Nếu Malfoy có bị trúng Lời nguyền Trói thân bây giờ cũng không thể nào ngây ra như phỗng và trông hãi hùng như vậy.

Cụ Dumbledore phải cao giọng trấn áp cơn bão hoan hô, bởi vì ngay cả nhà Hufflepeff và Ravenclaw đều đang mừng sự mất chức vô địch của nhà Slytherin. Cụ Dumbledore nói:

- Như vậy, chúng ta cần thay đổi cách trang trí một chút.

Cụ vỗ tay. Trong nháy mắt, những giải trang trí màu xanh lá cây biến thành màu tím, bạc hoá ra vàng; con trăn khổng lồ – biểu tượng của nhà Slytherin – biến mất, và thế vào đó là con sư tử của tháp Gryffindor. Thầy Snape đang bắt tay giáo sư McGonagall với một nụ cười khủng khiếp mà thầy cố vặn ra. Thầy bắt gặp ánh mắt của Harry và Harry biết ngay tình cảm của thầy đối với nó không hề thay đổi một xíu xiu nào hết. Nhưng chuyện đó không làm cho Harry lo lắng. Có vẻ như cuộc sống ở Hogwarts sẽ trở lại như bình thường vào niên học tới, như hồi nào tới giờ.

Buổi tối ấy là buổi tối đẹp nhứt trong đời Harry, đẹp hơn cả ngày nó thắng trận Quidditch, hay đêm Giáng sinh, hay lúc đánh bại con quỷ khổng lồ… Nó sẽ không bao giờ, không bao giờ quên được đêm nay.

Lúc ấy Harry gần như quên béng là nó chưa biết kết quả kỳ thi lên lớp. Nhưng mà kết quả có ngay: cả bọn ngạc nhiên xiết bao – cả Harry và Ron đều đậu điểm cao; Hermione thì dĩ nhiên hạng nhứt. Ngay cả Neville cũng qua truông, nhờ đạt điểm cao trong môn Dược Thảo học mà đã bù được cho điểm môn Độc dược dở tệ. Tụi nó từng hy vọng rằng Goyle, thằng bé vừa ngu vừa nham hiểm không kém ấy, sẽ bị đuổi ra khỏi trường. Dè đâu thằng ấy cũng đậu tuốt! Thật là nhục. Nhưng mà, như Ron nói, mình đâu có thể có được mọi thứ trong đời!

Rồi bỗng dưng tủ quần áo của tụi nó trống rỗng, còn mấy cái rương thì tự đầy ắp, con cóc của Neville tự nhiên được tìm thấy đang núp giữa mấy cái bồn cầu; mỗi học trò đều nhận được thông báo, cảnh cáo chúng chớ có dùng phép thuật vào những ngày hè (Fred Weasley rầu rĩ nói: “Mình cứ luôn hi vọng là họ quên béng vụ này cho mình nhờ.” ) ; Lão Hagrid đã sẵn sàng đưa chúng xuống đoàn thuyền để lướt qua mặt hồ; Chúng sẽ lại lên chuyến tàu tốc hành Hogwarts; tha hồ nói cười trong khi cảnh trí thôn quê bên ngoài càng lúc càng xanh tươi và ngăn nắp hơn; lại ăn kẹo dẻo đủ vị hiệu Bertie Bott khi xe chạy qua những khu thành thị của dân Muggle; rồi cởi đồng phục phù thủy của HCogwarts ra để mặc vào những cái áo gió và áo khoác; cuối cùng đến ga số Chín ba phần tư ở nhà ga Ngã Tư Vua.

Bọn trẻ cũng mất nhiều thì giờ mới ra được khỏi sân ga: một lão gác ga phù thủy đứng bên cạnh thanh chắn soát vé, cho mỗi lần chỉ hai ba đứa đi ra, để chúng đừng gây chú ý. Dân Muggle có thể hoảng vía khi thấy cả bầy trẻ con cùng lúc túa ra từ bức tường bê tông.

Ron nói:

- Hè này bồ phải đến nhà mình chơi nha. Cả hai bồ. Mình sẽ gởi cú cho hai bồ.

Harry nói:

- Cám ơn bạn. Vậy là có chuyện để tôi mong ngóng rồi!

Những học sinh khác chen lấn tụi nó khi đổ xô về phía cánh cổng để trở về thế giới Muggle. Vài đứa gọi:

- Tạm biệt, Harry!

- Hẹn gặp lại, Potter!

Ron nhe răng cười với Harry:

- Bồ vẫn nổi tiếng nha!

Harry nói:

- Ở đây chứ không phải ở chỗ mà tôi sắp về, tôi cam đoan với bồ đấy.

Nó, Ron và Hermione cùng bước qua cổng một lúc.

- Kìa, ảnh kìa, má ơi, ảnh kìa, má nhìn kìa!

Ấy là tiếng reo rối rít của Ginny, cô em gái út của Ron, nhưng cô bé không chỉ vào anh mình. Cô bé ré lên:

- Harry Potter! Nhìn kìa, má! Con thấy…

- Yên coi, Ginny, chỉ chỏ người ta như thế là bất lịch sự!

Bà Weasley mỉm cười nhìn bọn trẻ. Bà ân cần hỏi:

- Một niên học vất vả quá hở các con?

Harry đáp:

- Dạ, vất vả lắm. Con cám ơn bác đã tặng con cái áo ấm và hũ kẹo.

- Ôi, có đáng gì đâu, cháu!

- Mày xong chưa?

Chính là giọng của dượng Vernon, vẫn gương mặt tim tím, vẫn hàng ria mép, vẫn giận dữ nhìn Harry xách cái lồng cú giữa một sân ga đầy nhóc người bình thường. Đứng đằng sau ông là dì Petunia và Dudley, thằng anh họ này vừa thấy mặt Harry là chết khiếp đi được.

Bà Weasley nói:

- Ông bà đây chắc phải là gia đình của Harry?

Dượng Vernon đáp:

- Nói một cách nào đó thì đúng vậy. Mau lên, nhóc con, chúng ta không có cả ngày dài lần khân ở đây đâu!

Ông bỏ đi. Harry ngoái lại để nói lời chia tay với Hermione và Ron:

- Hẹn gặp lại các bạn khi hết hè nha!

Hermione nhìn theo dượng Vernon ngờ vực, kinh ngạc vì có người lại khó chịu đến thế. Cô bé nói với Harry:

- Chúc bạn… ơ… mùa hè vui vẻ.

Harry nhe răng cười khiến cho các bạn nó ngạc nhiên hết sức.

- Ừ, tôi sẽ nghỉ hè vui vẻ. Họ không biết là tôi không được phép làm phép thuật ở nhà. Mùa hè này tôi sẽ tha hồ vui vẻ với Dudley…
Mình sẽ cố gắng update guyển hai của tập truyện này trong thời gian ngắn nhất.☺☝❤

Bài mẫu thư UPU lần 48: “Hãy viết một bức thư về người hùng của em” (Tiếng Anh: Write a letter about your hero) dành cho các em học sinh dưới 15 tuổi.

 “Hãy viết một bức thư về người hùng của em” (Tiếng Anh: Write a letter about your hero) dành cho các em học sinh dưới 15 tuổi. Mẫu thư U...